Đừng đổ lỗi cho cái tay, khi cái đầu còn đang... “mắc kẹt”
- Hạnh Hoàng

- 28 thg 4
- 2 phút đọc
Đã cập nhật: 29 thg 4
Bạn đã bao giờ ngồi gõ lạch cạch suốt hai tiếng, để rồi khi đọc lại đoạn văn của chính mình, bạn phải khựng lại 5 giây rồi tự hỏi: “Ủa, rốt cuộc mình đang muốn nói cái gì ta?”. Nếu câu trả lời là "Có", đừng vội đổ lỗi cho năng khiếu.

Thực tế, những bài viết lan man đến từ việc cái đầu đang "chạy quá nhiều tab" cùng lúc. Bài viết này sẽ giúp bạn nhận diện sự mơ hồ đang "ngốn" sạch thời gian của bạn và cách để tắt bớt những tab thừa thãi trong tư duy trước khi đặt bút.
Sự thiếu mạch lạc thường lộ diện rõ nhất khi bạn viết những thứ tưởng chừng đơn giản nhất. Hãy xem thử cách một bạn sinh viên nhắn tin xin nghỉ làm thêm vì trùng lịch học:
"Chị ơi, sáng nay em mới lên trường xem lịch thì thấy môn Marketing căn bản bị đổi giờ. Mà môn này khó quá em không bỏ được vì sợ trượt thì khổ. Với cả dạo này em cũng đang hơi đuối vì thức đêm làm tiểu luận nhiều quá, người cứ lờ đờ sao ấy chị ạ. Nên là chắc mai em không qua quán được, chị xem có ai trực thay em không chứ em cũng ngại quá..."
Người quản lý đọc xong sẽ thấy rất mệt. Họ phải "bơi" qua đống lý do về môn học, về sự mệt mỏi, sự ngại ngùng để rồi vẫn phải hỏi lại: "Tóm lại là em xin nghỉ ca nào, ngày nào?".
Bài viết của bạn cũng vậy. Khi bạn "tham lam" nhét quá nhiều thứ vào một đoạn văn từ lý thuyết, ví dụ đến cảm xúc cá nhân bạn đang biến nó thành một nồi lẩu thập cẩm không vị. Người đọc sẽ bị "sang chấn tâm lý" vì chẳng biết bạn đang muốn dẫn họ đi đâu.
Hãy nhớ: Viết chính là tấm gương phản chiếu lại trạng thái suy nghĩ. Nếu đầu óc bạn đang ngăn nắp, chữ nghĩa sẽ tự khắc biết tìm đường về đúng chỗ. Còn nếu suy nghĩ còn mơ hồ, bạn sẽ viết lan man vì đơn giản là chính bạn cũng không biết nên giữ ý nào và bỏ ý nào.
Khi bạn phải dừng lại để "hiểu lại" thứ mình vừa viết, đó là lúc bạn cần dừng bút để dọn dẹp lại "kho bãi" suy nghĩ của mình.
Nếu bạn thường xuyên rơi vào cảnh "viết dài nhưng không đọng", cái bạn cần không phải là từ điển từ vựng phong phú, mà là một bộ lọc tư duy.
Trong hành trình 28 ngày rèn tư duy qua viết, chúng ta không nhào nặn những câu chữ bóng bẩy. Mục tiêu duy nhất là giúp bạn:
Gọi tên chính xác điều mình muốn nói.
Biết cái gì là "ngôi sao" của bài viết, cái gì chỉ là "diễn viên quần chúng".
Viết để hiểu mình, trước khi cố diễn đạt cho người khác hiểu.
Bạn đã sẵn sàng để tắt bớt "mấy chục cái tab" đang chạy loạn trong đầu mình chưa?



Bình luận